Pháp Luân Công và những lợi ích xã hội mang lại cho người tập (Phần 8)

Đại gia đình tìm lại được bình yên và hạnh phúc nhờ cùng tu luyện Pháp Luân Công.

Gia đình họ Vương sống ở tỉnh Cát Lâm, có cả thảy ba người con trai và ba người con gái. Vào những năm 80 của thế kỷ trước, vì tranh chấp trong việc phân chia đất đai nên giữa ba người con trai đã xảy ra xung đột dẫn đến tuyệt giao với nhau.

On the river Songhua.jpg
Bởi Satbir Singh – originally posted to Flickr as DSCF2017, CC BY 2.0, Liên kết

Năm 1996, người con trai thứ hai là Vương Khải Ba gặp tai nạn, anh bị gãy xương chân và nằm liệt giường. Trong thời gian này, có một người bà con của anh đến thăm và nói cho anh biết bản thân bà đã có những thay đổi tích cực về sức khỏe và tâm tính khi tu luyện Pháp Luân Công. Anh rất kinh ngạc và cũng muốn tu luyện Pháp môn này.

Sau khi anh tu luyện, những chấn thương ở chân của anh nhanh chóng hồi phục, không có lưu lại bất kỳ di chứng gì. Anh luôn thực hiện theo Pháp lý “Chân-Thiện-Nhẫn” của Đại Pháp cho nên tâm tính anh ngày một tốt hơn, anh trở thành một người hòa ái, bình tĩnh. Đặc biệt hơn, Pháp Luân Công giúp anh hiểu về ý nghĩa của sinh mệnh, giúp anh buông bỏ được những oán hận, cố chấp trong lòng, từ đó anh không còn oán hận và gián cách với các anh em của mình nữa. Anh chủ động làm hòa với hai người anh em còn lại. Nhờ đó mà ba anh em họ trở nên thân thiết và hòa thuận như xưa.

Vợ của anh, là cô Tôn Sỹ Anh, đã chứng kiến những cải biến kỳ diệu từ chồng mình, cô vô cùng xúc động và thật tâm bắt đầu học Pháp Luân Đại Pháp. Cô là một người có sức khỏe yếu kém, lại mắc nhiều chứng bệnh kinh niên như loét tá tràng, viêm dạ dày và dị ứng. Sau một thời gian tu luyện, những bệnh tật nhiều năm kia đều đã biến mất. Cô trở nên lạc quan và hạnh phúc hơn. Những người con của họ cũng bắt đầu học Pháp Luân Công cùng cha mẹ.

Trước những thay đổi thần kỳ của gia đình người anh hai, cô Dương Thục Mai (là em dâu của anh Vương Khải Ba) rất hiếu kỳ. Bản thân cô Dương cũng mắc nhiều chứng bệnh về tiêu hóa, phụ khoa nặng … Ngày thường cô Dương phải uống thuốc Trung y đều đặn và đã áp dụng nhiều phương pháp điều trị đều không khỏi. Kỳ diệu thay, sau khi cô tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 12 năm 1998, các chứng bệnh đau bao tử, bệnh phụ khoa nặng, viêm vùng chậu và xói mòn cổ tử cung của cô đều khỏi

Chồng cô, anh Vương Khải Học, nghiện chơi mạt chược, thường xuyên ra ngoài thâu đêm, chẳng thèm quan tâm đến gia đình.

Chứng kiến sự thay đổi của gia đình người anh trai và từ vợ của mình, vào tháng 2 năm 1999 anh Vương Khải Học cũng bắt đầu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, chứng loãng xương đầu gối vốn đã hành hạ anh nhiều năm đã được chữa lành. Sau khi đọc sách Chuyển Pháp Luân, anh trở thành một người tốt hơn, anh quyết tâm bỏ chơi mạt chược và đã bỏ được.

Một trong những người chị của hai anh là Vương Khải Văn cũng bước vào tu luyện. Nhờ đó, chứng bệnh loạn thần kinh của cô cũng đã hoàn toàn khỏi hẳn.

Mẹ của họ, bà Hạ Đức Vân, luôn cảm thấy khổ tâm khi ba con trai của bà bất hòa với nhau. Tuy nhiên, sau khi hai con trai và con dâu bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hạnh phúc đã quay trở lại với gia đình bà.

Bà vốn bị bệnh tăng sản xương nghiêm trọng, viêm mạch máu cùng với những cơn đau đầu nặng khiến bà phải uống thuốc giảm đau mỗi ngày. Tháng 3 năm 1999, khi bà sắp phải làm phẫu thuật, con dâu Dương Thục Mai đã thuyết phục bà học luyện Pháp Luân Đại Pháp. Kỳ diệu thay, tình trạng của bà thay đổi ngay sau khi bà vừa mới luyện công và bà không cần phẫu thuật nữa. Tất cả bệnh tật của bà đều nhanh chóng biến mất. Giờ đây bà đã gần 90 tuổi và vẫn rất khỏe mạnh.

Đại gia đình của họ thực may mắn khi gặp được và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chính Đại Pháp đã đem đến cho họ một gia đình hạnh phúc như vậy.

Khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu từ tháng 7 năm 1999, vài thành viên của đại gia đình đã bị giam giữ nhiều lần và tra tấn vì kiên định không từ bỏ đức tin của họ. Anh Vương Khải Ba đã bị tra tấn đến chết trong tù vào ngày 28 tháng 3 năm 2007, ở tuổi 47.

Pháp Luân Công đã mang hy vọng cuộc sống đến cho người phụ nữ bất hạnh

Bà Hàn Trọng Thúy, 58 tuổi, là nhân viên văn thư của ủy ban khu phố nơi bà cư trú ở thành phố Lan Châu, tỉnh Cam Túc.

Gansu in China.svg
Bởi TUBS Tác phẩm do chính người tải lên tạo ra This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Liên kết

vị trí tỉnh Cam Túc

Con gái đầu lòng chết khi bé được 2 tuổi vì chứng viêm tắc ruột. Con trai thì bị sinh non và chậm phát triển, chồng bà thì ngoại tình, không chu cấp tiền sinh hoạt và chăm sóc gia đình. Buộc lòng bà phải ra ngoài kiếm việc làm để trang trải sinh hoạt của gia đình.

Đứa con trai nhỏ của bà không thể nói hay tự ăn và đến bảy tám tuổi vẫn chưa đi vững. Cậu bé không nhận thức được mọi thứ xung quanh và hay chạy loạn khắp nơi, cho nên bà phải trông coi cậu kỹ càng hơn. Bà phải gửi con cho mẹ đẻ để đi làm kiếm sống.

Bà Hàn đã phải rất vất vả khi vừa chăm đứa con nhỏ không bình thường, vừa làm việc kiếm sống nên sức khỏe suy giảm nhanh chóng. Bà bắt đầu bị thoái hóa đốt sống cổ, thấp tim, và thấp khớp.

Bà Hàn luôn mơ ước có được thân thể khỏe mạnh và đứa con trai nhỏ của mình được phát triển bình thường. Vì vậy, bà hay lên miếu dâng hương cầu nguyện, bái thần, và cũng thử luyện qua đủ loại khí công,…. Nhưng không có tác dụng gì.

Sau đó bà vô tình có được một cuốn sách Chuyển Pháp Luân, bà đã đọc cuốn sách và luyện 5 bài Công Pháp. Sau một vài tháng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả bệnh tật của bà đều khỏi. Tình trạng của con bà cũng được cải thiện dần. Cậu bé bắt đầu có thể nói những câu thoại ngắn với bà, thậm chí còn biết giật nước nhà vệ sinh sau khi sử dụng. Cậu bé bắt đầu biết đi đứng cẩn thận và biết cách tránh xe hơi và băng qua đường an toàn. Là một người mẹ, bà Hàn vô cùng hạnh phúc trước sự tiến triển của con mình.

Bà hiểu rằng, có được những điều kỳ diệu đó là do Pháp Luân Đại Pháp đem đến cho bà. Chính vì vậy, bà càng quyết tâm kiên định tu luyện Đại Pháp và bắt đầu sống một cuộc sống lạc quan, hạnh phúc. Tuy nhiên, khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công diễn ra, bà Hàn đã bị tuyên án phi pháp ba năm tù vào năm 2012 vì từ chối từ bỏ đức tin của mình.

Từ một người nghiện rượu nặng, sau khi tu luyện Pháp Luân Công đã trở nên tỉnh táo và cai được rượu

Ông Bào Gia Mẫn, 61 tuổi, là một nông dân ở vùng Nhũ Sơn, tỉnh Sơn Đông. Ông bị viêm đại tràng từ khi còn trẻ. Ông phải uống thuốc mỗi ngày và chỉ nặng 58 kg mặc dù ông cao đến 1,8 m.

Một bác sỹ Trung y khuyên ông nên uống một chút rượu trắng mỗi ngày để trợ giúp tiêu hóa. Tuy nhiên, bệnh viêm đại tràng thì chẳng hết mà ông lại trở nên nghiện rượu, càng ngày nghiện càng nặng và nhiều lần sau khi uống say ông thường đi đánh bạc và nghiện thuốc lá nặng, mỗi ngày hút đến hai hộp thuốc.

Chứng nghiện rượu đã khiến ông nhiều lần bị tai nạn dẫn đến chấn thương đầu, gãy xương tay, xương sườn. Vợ ông đã khuyên nhủ, thậm chí là cầu xin ông bỏ rượu, và chính bản thân ông cũng thật sự quyết tâm bỏ, nhưng không bỏ được vì ông không thể tự chủ.

Năm 1998, vợ ông bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Bà đi luyện công tập thể đều đặn mỗi sáng kể cả vào mùa đông. Ông Bào đã cố ngăn bà đi luyện công trong suốt mùa đông. Tuy nhiên, ông nhận thấy bệnh tật hành hạ vợ mình bao nhiêu năm đã hoàn toàn khỏi chỉ sau vài tháng luyện công. Bà bảo ông rằng Đại Pháp có thể giúp ông cai bỏ rượu và thuốc lá. Lúc đó ông đã quá tuyệt vọng nên quyết định thử một luyện xem thế nào.

Ông Bào bắt đầu tu luyện Đại Pháp từ tháng 5 năm 1999. Ông nghiêm khắc yêu cầu bản thân chiểu theo các Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp, tinh tấn trong tu luyện và trở thành người có trách nhiệm. Ông đã cai bỏ thành công rượu và thuốc lá, chứng viêm đại tràng của ông cũng khỏi một cách thần kỳ.

Hiện ông rất chịu khó và cũng chăm lo chu đáo cho gia đình. Đại Pháp đã cứu ông và đem hạnh phúc đến cho gia đình ông.

Nguồn tham khảo

https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_Lu%C3%A2n_C%C3%B4ng